Tháng Tư Đen
Triều Phong Đặng Đức Bích
Thao thức bao lần mỗi tháng tư,
Ngờ đâu thất bại thật thành hư.
Quê hương đâu nỡ lìa xa cách,
Đất nước sao đành bỏ lánh cư.
Cắt đất địa đầu dâng giặc bắc,
Rạch thềm lãnh hải hiến quân sư.
Tiền nhân dựng nước gìn non nước,
Con cháu bây giờ cắt bán ư?
Hận Tháng Tư
Ngô Đình Phùng
Không thể nào quên họa tháng tư,
Gia đình ly tán, cưả nhà hư.
Xót xa quê mẹ nơi sinh trưởng,
Cảm kích xứ người chốn định cư.
Cũng bởi tham quyền dâng đất biển,
Chỉ vì tư lợi hại cha sư,
Cúi lòn kẻ địch sao không thẹn?
Chẳng sợ muôn đời sỉ nhục ư?