Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Giã Từ Dĩ Vãng
Truyện Ngắn Trữ Tình của Hướng Dương txđ





Minh Lý bấm chiếc remote control để mở cửa gara, chờ một phút cho cánh cửa lên hẳn rồi cho xe vào nhà. Em lại bấm chiếc remote một lần nữa cho cánh cửa chạy xuống, rồi mở cửa xe bước ra. Em phải đi cho nhanh không đèn trên máy kéo cánh cửa sẽ tự động tắt và em sẽ chìm vào bóng  tối. Bây giờ là hai giờ rưỡi sáng, em mới đi làm về, em làm ca đêm từ sáu giờ tối đến hai giờ sáng, ngày nào cũng thế, từ thứ hai đến thứ sáu.

Em mở cửa bước vào nhà. Tất cả đều yên lặng và ngọn đèn nhỏ mầu xanh nơi cửa vào buồng tắm hắt ra một thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Như mọi đêm em bước ra phòng khách, ngồi xuống chiếc ghế bành, nghỉ ngơi mươi phút cho đỡ mệt. Trong đầu em vẫn một câu hỏi lởn vởn từ hai ngày nay, “Sao Quang nghỉ ở nhà mà không cho mình hay trước? Anh ấy đi đâu bất ngờ hay ốm đau? Sao mình gọi điện thoại không ai trả lời?”  Em nhìn chiếc cột đèn ngoài đường ngay phiá trước cửa nhà, đang hắt tí ánh sáng vào căn phòng, và nghĩ đến những đêm em ngồi nơi đây trong bóng tối hoàn toàn, vì chiếc bóng đèn chết mà nhà máy điện chưa cho người đến sửa. Hôm nay lòng em cũng tối đen như vậy, hai hôm rồi em không thấy Quang là hai hôm em chết mòn chết mỏi đợi chờ.

Minh Lý đứng dậy, xuống bếp, mở tủ lạnh rót một ly nước cam nhỏ, uống ngay tại chỗ, rồi em đóng cửa tủ lạnh lại. Em đi về phía phòng bé Minh Giang, mở cửa bước vào. Trên chiếc giường nhỏ chất đầy búp bê và những con thú nhồi bông, bé Giang đang ngủ say dưới chiếc chăn mỏng, hai tay bé nắm chặt viền chăn ngay nơi ngực bé. Nhìn con ngủ giấc yên bình, em lấy tay xoa đầu con nhè nhẹ, khẽ thở dài rồi bước ra. Lát nữa đây, khi con tỉnh dạy thì mẹ nó còn đang ngủ. Bé sẽ phải tự động đi vào buồng tắm rửa mặt, đi tiểu, rồi ra tủ lạnh lấy sữa uống. Xong bé phải tự mình ngồi chơi cho đến lúc mẹ dậy, có khi trong phòng bé, có khi trong phòng mẹ. Đôi khi Minh Lý chợt tỉnh dậy sớm, thấy con thì dậy luôn để con khỏi chờ mình. Những khi đó em thấy bé Giang vui hẳn vì sớm có mẹ bên mình, và  thấy thế Minh Lý muốn cố gắng dậy sớm hơn những ngày hôm sau đó. Đôi khi bé Giang dậy nhưng cứ nằm trong giường chơi cho đến khi mẹ gọi.

“Đi làm ca đêm có trở ngại đó, nhưng có những cái lợi khác cho mình” em tự nhủ, “Có như thế thì mình mới tự do gập Quang, vì cả hai đứa đều rảnh rỗi vào buổi trưa, khi mà Tuấn, chồng em đi làm. ”Định mệnh đã xếp đặt như thế, cũng như đã xui khiến em gập Quang để em thấy có cảm tình ngay từ lúc đầu, sau đấy qua những lần gập gỡ, em hiểu biết anh hơn, và em phục sự tài giỏi của anh, em thích cái tính cương trực mà lại đầy tình cảm của anh, để rồi em yêu anh. Em biết yêu anh là không phải, vì cả hai đứa đều có gia đình, nhưng em đâu biết làm sao? Em đâu muốn thương, tại ông trời xui khiến và em không cưỡng lại được. Em nghĩ làm sao cưỡng lại được khi anh Quang của em vừa thông minh, vừa đẹp trai, vừa dễ yêu? Chả bù với Tuấn, vừa khó chịu, vừa lười, vừa không khôn ngoan.

Em nghĩ Tuấn tiêu biểu cho những ông chồng ở Việt Nam quen coi vợ như con đầy tớ, phải hầu hạ chăm sóc mình mà không được kêu ca. Nhưng bây giờ anh đâu còn ở Saigon? Thời thế và không gian đã thay đổi, nay anh đã ở Mỹ, hoàn cảnh đã khác, sao anh không hiểu rằng người đàn bà nay có những quyển sống bình đẳng với người đàn ông rồi? Vả lại, Minh Lý đâu có ăn bám anh? Em cũng đi làm, cũng kiếm tiền, mà lại còn kiếm nhiều hơn cái lương phụ giáo của anh, lý do gì mà em lại phải phục tùng anh như đứa nô lệ phuc tùng người chủ? Vậy em mới tức chứ! Mà em hết sức làm bổn phận của nguời vợ chứ có phải không đâu? Thế mà lúc nào Tuấn cũng không bằng lòng, cũng chê bai, cau có và bất mãn. Nhiều khi em muốn nói thẳng vào mặt anh, “Anh không thấy hạnh phúc thì xin ly dị. Anh đi kiếm người nào hơn em, mang hạnh phúc đến cho anh mà cưới làm vợ!” Mà thật lòng em muốn Tuấn được sung sướng, lắm lúc em buồn, em không hiểu tại sao em lại không làm anh vừa lòng được. Cũng may mà Tuấn không vũ phu, không nặng lời với em, không hành hạ em về thể xác và tinh thần, anh chỉ không vừa lòng, phàn nàn hay cau có, nhưng thế cũng đủ cho Minh Lý khổ tâm suy nghĩ. Em còn phải nghĩ đến bản thân em, đến cái sung sướng riêng của em, đến cái vô tư, cái thoải mái tinh thần của em, em đâu có thể để cái khổ của người khác làm bận tâm, làm dạy vò tâm can em được?  Năm nay Minh Lý mới ba mươi, cái tuổi đầy nhựa sống, cái tuổi để hưởng đời, để sung sướng, hạnh phúc, đâu có thể nào em chịu đựng được buồn khổ hay thương đau mãi?

Nàng khẽ mở cửa phòng ngủ, rồi nhè nhẹ đi vào. Nàng cởi quần áo đi làm và thay một chiếc áo ngủ mầu vàng nhạt, mầu mà Quang ưa. Em thích mầu hồng hay mầu tím nhưng khi nào có Quang thì em chọn mầu vàng. Hai bữa nay không có Quang nhưng em vẫn mong anh đến bất chợt, không hẹn trước như mọi khi. Chẵng hiểu sao em lại mong như vậy, mặc dù em biết em không có nhiều hy vọng chuyện ấy xẩy ra. Em tức anh ấy lắm, tự dưng biến đi mà không nói với em một lời nào. Em tự nhủ, “Khi anh xuất hiện, mình sẽ làm mặt giận anh ấy cho bõ ghét!”

Em ra chiêc tủ để phấn son, ngồi xuống lấy lọ nước hoa Sensuel của Pháp bôi lên cổ lên vai, rồi quay người đi, quay người lại trước tấm gương để tự ngắm mình. Chiếc đèn để đêm ở đầu giường, phía bên em ngủ, soi đủ sáng để em thấy tấm thân đầy đặn, bộ ngực căng phồng như thách thức thoáng lộ dưới tấm áo mỏng. Minh Lý thấy hài lòng về vẻ đẹp quyến rũ của mình. Em rùng mình khi nghĩ đến lúc Quang ôm em, ôm chặt trong vòng tay sắt đá của anh, rồi hôn em như điên như dại lên mắt lên môi em, hôn sang bên tai em làm cho em thấy khó chịu, em run rẩy trên tay anh. Rồi em như chết lịm dần dưới sự mơn trớn của bàn tay anh đi lần dưới chiếc áo ngủ, khắp người em như căng ra, như đòi hỏi anh tiến tới, làm nữa, xoa gần hơn, cho đến khi nó đến cái chỗ nhậy cảm ấy để em được nâng lên cao, cao mãi, cho đến khi em lên tận bẩy tầng mây xanh, cho đến khi óc em không còn biết gì, chỉ còn thể xác phản ứng lại.

Có tiếng động đậy trên giường, em quay lại bồi hồi vì những cãm xúc vừa qua. Em thấy Tuấn trở mình, rồi lại tiếp tục ngủ. Em không hiểu tại sao chồng em lại không tự hào có được một người vợ đẹp, tại sao anh lại không tận hưởng của trời ban cho anh, tại sao anh lại thờ ơ, để em phải cảm thấy tủi thân? Em không hiểu tại sao một người đàn ông lại có thể nằm bên một người đàn bà đẹp và khêu gợi như em mà không bị kích thích, không thèm muốn?

Mà sự thể đó đã kéo dài nhiều năm rồi, chỉ vài năm sau hai đứa lấy nhau, sau khi hai đứa vượt biển đi sang Thái Lan. Hay là tại anh đã phải chứng kiến vụ bọn hải tặc làm bậy khi em mới có mang bốn tháng đứa con đầu lòng, và làm cho em phải bỏ cái thai ấy? Nhưng như thế thì có bất công không? Có vô lý không? Có phải em gây ra chuyện ấy đâu? Em có muốn nó xẩy ra như thế đâu? Chẳng qua ông trời đã bắt em phải chịu, cũng như đã bắt hai mươi mốt người đàn bà, con gái khác phải chịu cùng một số phận khốn nạn ấy! Trời đã phạt em tội gì, em không hay, bây giờ chồng em lại cũng phạt em vì cái tội bị trời phạt đó hay sao? Nghĩ đến đấy Minh Lý thấy uất ức. Em thấy nghẹn thở, như thể có một tên mất dậy nào đang bóp cổ em, giống như chúng đã bóp cổ một số con gái trên chuyến đi ấy vì họ đã không chịu ngoan ngoãn vâng lời chúng. Hình ảnh ấy bỗng làm em rùng mình, em muốn nó đi khỏi tiềm thức em vĩnh viễn, nhưng sao lâu lâu nó lại cứ vể ám ảnh em trong giấc ngủ, mặc dù sự việc ấy đã quá bốn năm rồi? Phải mất bao nhiêu lâu thì nó mới bị xóa hẳn khỏi đầu em, nó mới biến hẳn không còn trở lại nữa?

Những suy nghỉ dằng dai ấy làm Minh Lý cảm thấy nặng đầu. Em chui vào giường tính đi ngủ cho đỡ mệt óc. Em kéo chăn về phiá mình vì Tuần có cái tật khi ngủ cứ đạp, làm cho chăn sộc sệch và chạy về phía anh. Em biết Tuấn có tật là ngủ rất say ai làm gì thì làm, anh ngủ anh cứ ngủ. Chả thế mà không đêm nào em đi làm về mà anh biết. Nhiều lúc em thấy cũng hơi sợ, vì nếu lỡ có chuyện gì xẩy ra cho Minh Giang trong lúc anh ngủ, thì anh cũng không biết. Về mặt đó, việc em đi làm đêm là một trở ngại đáng kể. Nhưng ngược lại, em có thể ở nhà với con ban ngày, khi Tuấn đi làm, và đúng khi Tuấn về đến nhà thì em ra đi. Như thế chỉ còn những ngày cuối tuần là hai đứa phải chạm chán nhau, vậy cũng tạm ổn. Minh Lý nhắm mắt cố tìm giấc ngủ, nhưng em không sao ngủ được. Tự nhiên những hình ảnh của quá khứ hiện ra trong đầu như một cuộn phim đang diễn ra trước mắt em.

Em nhớ lại những ngày ở Vĩnh Long, em đi học trường trung học công lập tỉnh, em được coi là một trong số những nữ sinh đẹp nhất trường. Bao nhiêu chàng trai đeo đuổi, nhưng em chỉ chú tâm vào việc học, vì em ước mơ đậu xong Tú Tài lên Saigon học tiếp ở đại học. Em mơ ước trở thành dược sĩ rồi trở vể Vĩnh Long mở một tiệm thuốc tây, để bố mẹ em bỏ vốn và cùng trông coi, như thế mẹ em khỏi vất vả đi bán hàng vải ở chợ tỉnh và ba em thôi làm cái nghề đi buôn thuốc tây từ Saigon mang về các quận lỵ giao cho những nhà thuốc nhỏ bán lẻ.

Đến năm đệ nhất, em học môn văn thầy Tuấn. Ngay từ đầu năm học, thầy đã để ý đến em, thấy săn sóc em một cách đặc biệt. Trên những bài làm nộp cho thầy trong lớp, cùng những lời sửa và lời phê, thầy Tuấn thỉnh thoảng lại thêm vài câu ngụ ý thầy thương em. Em không tỏ vẻ không bằng lòng mà cũng không tỏ vẻ gì là em chịu để thầy thương.  Thế rồi cuối năm em thi tú tài ban A, em đậu bình thứ, cả nhà em vui, đồng ý cho em lên Saigon học nếu em đậu được vào trường dược. Và năm đó em không những đậu mà còn đậu cao, em được học bổng quốc gia và lên Saigon ở nội trú tại trung tâm Trần Quí Cáp. Trong suốt thời gian này thầy Tuấn vẫn đi dạy ở Vĩnh Long nhưng cuối tuần, khi về Saigon, thầy thường đến chơi thăm em và cho em quà. Em không muốn thầy đến thăm cho quà em, nhưng không biết nói sao, chẳng gì cũng là tình thầy trò.

Thế rồi cuối năm thứ nhất dược, em vì quá lo học mà không chăm lo giữ gìn sức khỏe, em bị mắc lao phổi, phải vào điều trị tại bệnh viện Hồng Bàng mất sáu tháng, nên bỏ học dược. Thầy Tuấn thường xuyên vào chăm sóc cho em vào những ngày cuối tuần thầy không đi dạy, nhiều khi thầy còn xin nghỉ dăm ba ngày để vào với em. Năm đó là năm bẩy mươi lăm, sau khi Việt Cộng chiếm miền Nam, cha mẹ em thấy em quá yếu, nói em cần tạm ngưng việc học, về với gia đình để được chăm lo sức khỏe. Em không biết làm gì hơn nên về quê nhà nghỉ dưỡng sức. Thầy Tuấn vẫn tới lui thăm em, và gia đình em thấy thầy đứng đắn, tỏ vẻ hân hoan đón tiếp thầy. Vào mùa hè năm sau, thầy Tuấn đưa cha mẹ đến hỏi cưới em cho thầy, gia đình em chịu ngay, thế là em về làm vợ thầy. Thầy không còn đi đi về về Saigon nữa, mà ở luôn ở Vĩnh Long ngày ngày đi dạy như xưa.

Nhưng đồng lương lúc đó không đủ sống, tình hình kinh tế ngày càng khó khăn, Tuấn bàn với em trốn đi nước ngoài và đến năm bẩy mươi chín vào tháng giêng ta, ngày mồng bốn Tết, Tuấn và Minh Lý đã cùng gần sáu mươi người vượt biển trốn đi Thái Lan trên một chiếc ghe đánh cá. Cuộc ra đi thành công nhưng khi vào đến hải phận Thái thì ghe bị chặn cướp và chuyện không may xâỷ ra. Em mới bị hai tên hành hạ thì xẩy thai băng huyết, những tên khốn nạn tưởng em sắp chết mới buông tha em. Những người khác bị chúng luân phiên hãm hiếp cho đến khi ngất sỉu hay lê lết. Làm chán, chúng cho đồ ăn và nước rồi chỉ đường cho ghe đến cập bến tại bờ biển bắc Thái. Sau đó, Tuấn và em được đưa đến trại tị nạn Songkla, em phải sống gần sáu tháng nơi đấy, rồi bị đưa qua hai trại tị nạn nữa trước khi đi Phi, ở Bataan bốn tháng học tiếng Anh rồi qua Mỹ vào tháng ba năm tám mươi.

Suốt một năm đầu, hai vợ chồng ăn welfare và đi học tiếng Anh ở adult school. Sang năm sau, em đẻ bé Minh Giang, Tuấn được bạn giới thiệu đi làm phụ giáo ở một trường trung học công lập, lương có tám đồng một giờ. Trong khi đó em xin đươc học bổng đi học sáu tháng để trở thành computer technician ở một trường dậy nghề tư và sau khi tốt nghiệp, em xin được việc làm ngay, vì trường giới thiệu học viên đến những hãng xưởng cần người. Cho đến nay em làm ở đó cũng đã được hơn một năm rưởi. Lúc đầu em làm ca ngày, em phải đi gởi bé Giang, sau em chạy chọt mới xin được ca đêm, và như thế ban ngày em ở nhà được với bé, đỡ tốn tiền gởi.

Khi cuốn phim dỉ vãng quay đến đấy, Minh Lý nhìn chiếc đồng hồ để đầu giường, em thấy đã hơn năm giờ sáng.  Em quyết định phải ngủ để còn dậy kịp lúc mười giờ sáng, vì bé Giang thường dậy khoảng chín giờ, em không muốn bé chờ quá lâu. Lúc Minh Lý mở mắt tỉnh dậy thì thấy bé Giang đang ngồi trên giường cạnh mình chơi vói những con búp bê. Em quay sang nhìn đông hồ thì thấy đã mười một giờ hơn. Em giật mình nghĩ “Trời! mình ngủ quá giấc! Thảm nào  bé ngồi đây chờ mình!” Em đưa tay ra ôm bé Giang, kéo lại gần, nói với con “I’m sorry, mẹ để con chờ lâu!” Bé trả lời rất dễ thương “It’s ok mommy! You’re tired!” làm em kéo bé nằm xuống ôm bé vào lòng, hôn con lên má một hơi dài. Em giữ bé trong vòng tay như thế và nghỉ đến những lúc em ôm Quang, hôn anh sau những lần ái ân, như để cám ơn anh đã cho em hưởng những giây phút tuyệt vời. Em nghĩ thiếu anh đời em thiếu thi vị, ai sẽ cho em cái hạnh phúc cùng cực ấy?

  • Mẹ! con đói!
  • Con muốn đi ăn bánh cuốn không?
  • Oh yes! I love bánh cuốn! Let’s go mommy!
  • Nói với mẹ con nói tiếng Việt!
  • Dạ, con thích bánh cuốn!
  • Bé của mẹ giỏi! Cho mẹ sửa soạn rồi mình đi!

Minh Lý đứng dậy đi vô buồng tắm. Nàng vươn vai nhìn mình trong gương, mỉm cười tự hỏi “Sau Quang là ai đây?” bởi vì em biết rồi sẽ có một ngày, một ngày không xa nữa, Quang sẽ không còn là của em, vợ con chàng sẽ đoàn tụ, em sẽ buồn lắm, nhưng em đã biết thế từ ngày đầu, em đã chấp nhận.

Em nhớ chiều hôm ấy, tại phòng ăn của hãng, em đang ngồi chuẩn bị ăn cơm tối thì Quang đến gần, tay bưng khay cơm, nhìn em chăm chú, hơi mỉm cười, nói, “Excuse-me, can I be your company tonight?” (Xin lỗi, tôi ngồi tiếp chuyện cô tối nay được không ạ?), em ngước mắt, vừa thấy anh là bị choáng váng mặt mày, em bị lưỡi sét cũa tình yêu đánh trúng như người tây phương hay nói. Em lấy lại bình tĩnh rồi trả lời, “Oh yes! I’ll be delighted!” (Dạ thưa được, tôi rất hân hạnh). Chưa đầy năm phút sau cả hai đã cười cười nói nói với nhau bằng tiếng Việt.

Quang cho em biết, ở Việtnam anh làm cho viện đại học miền Tây, anh học ngành kinh tế, anh vượt biển sang Nam Dương năm bẩy bẩy, sang Hoa Kỳ năm bẩy chín, định cư tai một tỉnh lớn đông bắc mỹ, anh đã đi học lại và tốt nghiệp MBA năm tám hai. Anh được hãng thâu nhận ngay sau khi tốt nghiệp và hiện đang làm việc ở Manufacturing. Nghe anh tự giới thiệu những chi tiết như vậy em nghỉ, “Anh này coi bộ tự kiêu! Khoe tài tưởng làm cho mình sợ!”

Quang hỏi tên em, em nói tên, hỏi em làm gì trong hãng, em nói em không biết, hỏi em đến Mỹ năm nào, em nói em quên mất rồi, hỏi em ỡ Việtnam em làm gì, em nói em đi học, hỏi em học gì, em nói em chẳng muốn nhớ. Em tưởng anh sẽ giận, không hỏi nữa ai dè anh nói “em đẹp quá, tôi mê em từ cả tháng nay rồi, tôi không ngủ được vì em, em đã có chồng chưa?” Em nghĩ, “Người gì mà lạ chưa! Ai đời nói một chập rồi hỏi người ta câu ấy?”. Thấy em không trả lời, anh nói “Thôi em không muốn nói thì thôi, cũng không sao!” Em lại nghĩ “Tưởng người ta không dám nói! sợ gì mà không dám nói cho biết?” Rồi em đưa bàn tay trái cho anh thấy chiếc nhẫn. Anh cũng  không vừa, nói tiếp “bàn tay em đẹp quá, cho anh nắm một tí nghe!” và anh nắm tay em. Hơi ấm trong bàn tay anh truyền sang tay em làm em ngất ngây…

Những lần sau gập anh tại phòng ăn, anh luôn mở đầu câu chuyện bằng cách nói rằng anh thao thức không ngủ được vì nhớ Minh Lý, anh nằm mơ thấy em, lúc anh nào cũng nghĩ đến em, rồi anh than anh cô đơn, vợ con anh còn ở Saigon biết bao giờ mới đoàn tụ, suốt năm năm nay anh không quen ai, anh bây giờ gập em như đất hạn hán gập mưa, anh yêu em tha thiết…. Em nghĩ ,“ cái anh này mới là lạ, mình chẵng nói gì mà cứ như nước vỡ bờ, tuôn hết bí mật ra, tưởng rằng mình sẽ mủi lòng!”

Nhưng rồi từ từ em thấy em cũng không nhịn được nữa, em cũng nói ra lòng em, và từ đó những lúc nghĩ break, ai đứa đi bên nhau, anh ôm em, sao em thấy hạnh phúc đến thế. Trước em ngán đi làm bao nhiêu thì bấy giờ em mong đến giờ đi làm bấy nhiêu để đươc thấy anh, đi bên anh và được anh ôm anh hôn.

  • Mommy, xong chưa? Con đói bụng…
  • Mẹ ra đây, mình đi liền nghe con?

Minh Lý giật mình trả lời con, rồi em vội vã rửa mặt, đành răng, rồi đi thay đồ. Hai mẹ con ra xe, đi xuống phố, đến tiệm Hồ Tây ăn sáng. Bé Giang ăn bánh cuốn Thanh Trì với chả quế, còn em ăn bún chả Hà Nội.  Em chẳng biết Thanh Trì với Hà Nội ở đâu, em là người miền nam làm sao biết được những nơi ngoài ấy. Em nhớ bác em theo cách mạng đi tập kết ra bắc, lấy vợ Hà Đông, đến bẫy mươi lăm về nói toàn địa danh ngoài Bắc. Em mong một ngày nào quê hương tự do thanh bình thực sự, em sẽ cùng Minh Giang đi thăm thắng cảnh miền Bắc cho biết. Em cứ nghe nói sư tử Hà Đông với lụa Hà Đông, nhưng nơi đó ra sao?

  • Mommy, I want a coke!
  • Minh Giang, mẹ nói sao? Nói với mẹ bằng tiếng Việt!
  • Mẹ cho con uống nước!
  • Giỏi! Con gái yêu của mẹ giỏi!

Em kêu coca cho con, còn em uống sữa đậu nành.


Hai mẹ con về đến nhà thì đã hai giờ! Minh Lý bảo con đi ngủ trưa. Bình thường thì bé Giang đi ngủ lúc một giờ và lúc đó cũng là lúc Quang ghé thăm em. Đã gần sáu tháng rồi, cứ vào buổi trưa, anh đến với em, với thân mình đòi hỏi và sẵn sàng của em, để hai đứa quấn vào nhau, yêu nhau, rồi anh ra về trước khi bé Giang thức giấc. Những ngày thứ bẩy, em hay nói dối với chồng là em đi làm ô ti, nhưng thực ra là để hai đứa đi chơi với nhau. Anh đưa em đi Napa, Sonoma, Stinson Beach, Bodega Bay, Santa Cruz, Monterey, Carmel, Morro Bay, San Luis Obispo, Gilroy và bao nhiêu nơi nào nữa. Bao nhiêu kỷ niệm gắn liền những nơi đó với hai đứa? Bao nhiêu hình ảnh không thể quên? 

Hôm nay bé Giang đi ngủ, mà Quang vẫn không đến. Minh Lý đi lấy điện thoại ra ngồi trong chiếc ghế bành của nàng nơi phòng khách. Một lần nữa em lại gọi số của Quang, nhưng vẫn không có ai trả lời. Em sốt ruột vô ngần. Em đang ngồi thừ người ra thì có tiếng điện thoại reo. Tự nhiên em có linh tính báo trước đó là Quang gọi để báo cho em một tin gì không vui. Tim em bỗng đập mạnh, em hồi hộp nhấc ống nghe.

  • A Lô Minh Lý đấy à?
  • Vâng, em đây! Anh ở đâu vậy?
  • Anh đang ở Saint Petersbourg, Florida.
  • Trời! Anh qua bên đó làm chi vậy? Sao anh đi anh không cho em hay?
  • Anh xin lỗi em, chuyện khó nói em để anh từ từ giải thích.

Em biết có tin không lành, ruột em nóng như lửa, em thấy nghẹn trong cổ và nước mắt em như muốn trào ra.

  • Thì anh nói đi, em sốt ruột lắm!
  • Anh được tin gia đình anh sắp qua, có thể trong vòng một tháng. Anh qua đây để kiếm nhà sẵn và chuẩn bị…

Em không còn nghe thấy gì nữa, đầu óc em quay cuồng, em tự  hỏi  “Tại sao lại có chuyện ấy? Sao nó lại có thể xẩy ra sớm thế?” Em cố bình tĩnh nghe.

  • Họ hàng bên vợ anh ở bên đây, anh sẽ vẫn còn làm việc ở bên ấy!
  • Anh tính để gia đình ở riêng à?
  • Giai đọan đầu. Anh chưa biết tính làm sao? Anh cũng đang bối rối như em.
  • Bao giờ anh về?
  • Mai thu xếp xong anh về. Anh sẽ gặp em, mình sẽ nói chuyện, em à! Thôi anh phải đi. Anh nhớ em lắm, mai gập em nghe!

Minh Lý cũng chẳng buồn nói câu gì. Em đặt cái ống nghe trở lại, ngả người xuống ghế nằm suy nghĩ. Tin như sét đánh làm em bần thần, xúc động. Hai giọt nước mắt chảy ra lăn xuống đôi má hồng của em. “Thế là hết! hết rồi nhựng ngày hạnh phúc tràn đầy, hết rồi những phút tận cùng hưởng, có vui thú nào không có lúc chấm dứt đâu?”

Minh Lý quyết định chiều nay đi làm, em sẽ đệ đơn xin chuyển ca đêm sang ca ngày. Em muốn xây dựng lại hạnh phúc bên Tuấn. Hay ít ra em cũng sẽ cố gắng. Em muốn trở lại với cuộc sống bình thường, sáng sớm cùng dậy, cùng ăn sáng cùng đi làm, chiều đến cùng về, cùng ăn cơm tối, cùng ở bên nhau qua đêm. Dù em có phải hy sinh những gì làm em say đắm, đè nén những thèm muốn xác thịt của em. Em sẽ phải can đảm, phải quyết tâm.

Em thấy rằng đã đến lúc em phải chấm dứt với quá khứ và hướng về tương lai. Hơn nữa, Minh Giang cũng đã đến tuổi cho đi vườn trẻ. Bé Giang không thể tiếp tục sống cuộc sống bất bình thường như thế mãi. Em đứng dậy đi tìm mảnh giấy và cây bút. Em viết

Anh yêu,
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở,
Những ngày hạnh phúc nay đã qua
Thôi em không còn muốn chúng ta gập nhau nữa,
Hãy để những kỷ niệm đẹp sống mãi trong lòng em anh nhé!
Thương anh nhiều thật nhiều,
Minh Lý.

“Tối nay em sẽ bỏ tấm giấy này trong mailbox của Quang” em tự nhủ, và em chuẩn bị đi làm cơm tối cho Tuấn vá bé Giang.

Hướng Dương txđ
Viết tại Cựu Kim Sơn ngày 3-3-04

Trở lại Đầu Trang