|
Trăng Tình Nhân
Ô kìa bóng tối sao ghê quá,
Đánh vỡ trăng từng mảng tối nay!
Trăng buồn, trăng khuyết, trăng lơ lửng,
Trên ngọn dừa cao, kệ gió lay,
Trăng như con gái, thẹn bên song,
Khuya khoắt, rèm cao, lẻn xuống phòng,
Chao ôi, ta cứ như ngây dại,
Tưởng có tình thăm, dỗ giấc nồng,
Thò thẹn bên giường, trăng rất dịu,
Như còn âu yếm giấc miên man,
Có lẩn chút gì đêm nhung lụa,
Thời gian như đọng giữa không gian!
Trăng nằm bẽn lẽn trên giường gối,
Phô cái da trăng trắng mịn màng,
Trong cái phút giây huyền diệu ấy,
Nín hơi, ta chỉ sợ trăng tan!
Ta quơ một nắm trăng trắng tuyết,
Đầy cả hồn ta no ứ trăng,
Chẳng có tâm nào ru giấc ngủ,
Ra vườn ta tắm sữa trăng trong,
Trời cao ngậm khối trăng trắng muốt,
Sương thở hơi trăng vương tả tơi,
Có tiếng rì rầm trong đám lá,
Gió ơi nhè nhẹ, kẻo trăng rơi!
Phạm Huy Nhật
|



|
Người Đến Tự Vùng Ký Ức
Trao về H. T. Vấn
Gặp nhau, hỏi tên, để nhận bạn,
Than ôi, trí nhớ phản ta rồi!
Người đến xô ta vào dĩ vãng,
Gọi hồn năm cũ thủa xa xưa!
Quá khứ đổ về, tuôn kỷ niệm,
Tan tác thời gian, lã chã rơi,
Hồn ta rơi rớt vào nghi hoặc,
Tráo trở, đời cho những bất ngờ!
Ừ phải, cái thời xa xưa lắm,
Nói cười thân thiết lúc vào ra,
Cái thuở thanh xuân tươi đẹp đó,
Dường như không biết có tuổi già!
Người đến như tự miền huyễn hoặc,
Của vùng ký ức thực xa mơ,
Ta khóc bên lề năm tháng cũ,
Ba mươi năm lẻ, mất không ngờ!
Người khoe mái tóc bạc sương ấy,
Của mầu năm tháng đã phôi pha,
Ta thoáng ngậm ngùi dòng lệ tủi,
Lệ sót cho người, lệ sót ta?!,
Hỡi ơi, dâu bể đùa nhân thế,
Bèo bọt, đành thôi phận nổi trôi,
Ta cám ơn người lần hội ngộ,
Một lần sưởi ấm đất xa xôi!
Phạm Huy Nhật
|