Ngày
xưa sao tôi thay Hà nội của
tôi to thế! Đi bộ
từ bên kia cầu Long Biên Pont
Doumer sang đến chợ Đồng Xuân Hà nội mất mấy tiếng đồng
hồ. Đi tới Hồ Hoàn Kiếm
rồi đến Chợ Hôm Hà nội, sao xa ơi là xa! Đi bộ hoặc
đi xe đạp. Trong trí óc của
tôi, Hà nội to lắm, to lắm rồi, đẹp lắm rồi!!! Đến
khi vào đến Saigon 1954, đi dạo Saigon bằng xe đạp từ Thị
Nghè vào
Phú Lâm, rồi từ Gia Định qua bờ
sông sang Thủ Thiêm, tôi thấy Saigon ôi
thôi sao lớn thế! Rồi đi
xe lửa về Long An hay Mỹ
Tho. Thế giới của tôi sao càng to!
Nhưng
bây giờ thì tôi thấy thế giới
thật bé tí teo! Bé quá đi thôi!
lời của Trần Như Tráng
Anh Trần Như Tráng là một
người tôi vẫn coi như một người anh kể từ những ngày xa
xưa, khi tôi còn là một phụ khảo ở Đại Học Luật
Khoa Saigon, một người anh không chỉ vì anh hơn tôi
ít tuổi mà là vì anh đã luôn
luôn dành cho tôi tình thương một người anh
dành cho đứa em. Anh đã viết những giòng
trên gửi đến một cho người bạn cũ, có lẽ đã
cùng học với anh từ những năm tiểu học, một người đã
lâu anh không gặp lại. Anh đã cc cái email
đó cho tôi, do vậy mà tôi đã được đọc
những lời thật dễ thương như vậy của anh. Không hiểu đối với
những người khác, những lời đượm chân tình
đó có dễ thương hay không, nhưng đối với tôi
nó nói lên cả một trời yêu đương, cả một bể
nhung nhớ, nó nói lên những ngày anh -
và chắc chắn là cả tôi nữa - còn bé, hay nói cách khác
còn là một thiếu niên. Khi đó chúng
tôi còn sống ở quê nhà, nơi đã cho
chúng tôi bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu hạnh
phúc, để bây giờ nhìn lại chúng tôi
thèm có lại. Bởi vì có bé
thì mới thấy thề giới của mình to đến như vậy. Cả một
thời thanh xuân đã qua đi quá
mau, mặc dù nhìn lại mình thấy mới đây, mới
ngày nào...
Tuổi thơ qua
mau quá, anh nhớ như ngày nào
đôi mắt em như sao soi thấu tâm hồn nhau,
Giờ đây anh đã uá ........
đôi mắt quầng thâm rồi...
Ở trường hợp anh thì
tôi không biết, nhưng trường hợp tôi thì chẳng
có em nào để mà mong gặp lại cả. Nhưng tôi
vẫn thấy bài ca do Tuấn Ngọc hát thật thấm thiá.
Bởi vì đối với tôi "em" chính là tôi,
chính là nửa cuộc đời tôi đã mất, nửa cuộc
đời mà tôi van xin được gặp lại mà sao được?
Tôi nghĩ anh cũng thế, cũng nhớ nửa cuộc vàng son của anh,
nửa cuộc đời mang bao dấu vết trong tâm khảm anh, bởi
vì ai chẳng là con người? Ai mà chẳng có
những mất mát, những gì để nhung nhớ, để thèm
có lại? Thấm thoát đã hơn ba mươi năm trôi
qua, gần một nửa đời chúng mình, chúng mình
sống trên một xứ xa lạ mặc dù chúng mình
quá quen biết với tất cả những thứ gì ở xung quanh,
phải không anh? Đối với anh bây giờ cái gì
cũng nhỏ bé. Có phải vì cái gì cũng
tầm thường, cái gì cũng không còn cái
thứ ý nghĩa mà mình có trong tâm
trí vào ngày xưa hay không? Anh kể đến
chuyện con anh bay đi những xứ xa xôi làm việc vào
buổi sáng để trở về lại nhà vào buổi chiều ăn cơm
với vợ con. Không còn khoảng cách không gian
nữa! Như vậy chẳng phải là cuộc sống đã trở nên
quá máy móc, vô ý nghĩa hay sao?
Cái vui của con người là thấy thế giới bí mật, thế
giới hấp dẫn, đáng để chúng ta đi tìm tòi
khám phá. Ngày nay đâu còn gì
để khám phá nữa? Tất cả đả được khám phá
và phơi bầy ra đó rồi.
Tại sao anh lại thấy Hà Nội to? Đi bộ
từ bên kia cầu Long Biên Pont
Doumer sang đến chợ Đồng Xuân Hà nội mất mấy tiếng đồng
hồ. Phải chăng vì
anh đã đi bằng đôi chân nhỏ bé của anh, của
một đứa bé con, cho nên đi mãi không đến?
Tôi đoán vậy. Vì đối với đứa bé khi
làm cái gì nó không thích
thì thời gian bao giờ cũng trôi qua chậm chạp.
Chẳng qua đó là cảm giác mà thôi.
Làm gì mà mất mấy tiếng đồng hồ hả anh? Tôi
chẳng biết khoảng cách đó xa bao nhiêu vì
nay tôi không còn biết gì về Hà Nội
nữa. Đi tới Hồ Hoàn Kiếm
rồi đến Chợ Hôm Hà nội, sao xa ơi là xa! Đi bộ hoặc
đi xe đạp. Anh đi
đâu mà đi lắm nơi thế? Đứa bé là anh cũng
biết đi lang thang, cũng biết đi rong chơi đây đó hay sao?
Như vậy là anh đã hơn tôi nhiều lắm. Ngày
tôi còn nhỏ, ngày tôi còn ở Hà
Nội, tôi chẳng đi đâu xa hơn là từ nhà ở
đường Bernard Debeaux đi ra tới đường Gambetta nơi có một rạp xi
nê, nay tôi đã quên tên, để xem những
phim Zorro hay Tarzan hay phim Les Trois Mousquetaires. Tôi chỉ
nhớ những lúc phim chiếu cảnh dân đang hoạn nạn mà
anh hùng từ xa phi ngựa đến, thế là cả rạp vỗ tay la
hét ầm ĩ. Thời đó thật là dễ để mà
chúng mình vui, chúng mình sung sướng, anh
nhỉ?
Nói chuyện đi xe đạp mà
vẫn còn thấy xa, tôi nhớ ngày tôi còn
là một thiếu niên, khi đó tôi đã rời
Hà Nội để theo gia đình xuống sống ở Hải Phòng. Từ
đó đi Đồ Sơn tắm biển với các bạn, chỉ có hơn hai
chục cây số mà đi xe đạp sao tôi thấy xa đến thế!
Sau này vào Saigon nghe một vài người bạn đạp xe
đi Cap Saint Jacques, tôi thấy phục họ quá đi thôi. Đến
khi vào đến Saigon 1954, đi dạo Saigon bằng xe đạp từ Thị
Nghè vào
Phú Lâm, rồi từ Gia Định qua bờ
sông sang Thủ Thiêm, tôi thấy Saigon ôi
thôi sao lớn thế! Rồi đi
xe lửa về Long An hay Mỹ
Tho. Thế giới của tôi sao càng to! Thế mà những ngày ở Mỹ,
mới cách đây mươi năm, không ngày chủ nhật
nào tôi không đạp xe hơn 30 miles, từ nhà đến
cầu Golden Gate, đi băng qua cầu để rồi trở về. Như thế thì quả
thật bây giờ tôi cũng thấy quả đất nhỏ bé lại. Như
anh đã viết: Nhưng
bây giờ thì tôi thấy thế giới
thật bé tí teo! Bé quá đi thôi!
Anh Tráng ơi, bọn mình bỏ
quê hương sang đến đất Mỹ văn minh này, xe hơi mình
lái, máy bay mình đi, chỗ nào mình
cũng có thế tới, anh nhỉ? Anh ở tuốt phiá nam ,tôi
ở phía bắc xa cách nhau sáu tiếng đồng hồ
lái xe, thế mà khi nhớ anh , tôi liền lái xe
đi xuống dưới ấy. Anh có thấy bọn mình nay chằng
còn biết xa là gì không anh?
txđ 3-2007