|
|
|
Ta vẽ bâng quơ trong tưởng tượng
Những nẻo đường mơ của cuộc đời
Đường về quê cũ còn xa thẳm
Đường nối trùng khơi vượt biển trời.
Ta đếm mông lung những nỗi buồn
Buồn nào cũng chất ngất đau thương
Buồn riêng một cõi đời luân lạc
Buồn chung nỗi khổ: sống tha phương!
Ta nợ quê hương một kiếp người
Thuở còn chinh chiến, tuổi đôi mươi
Triệu người nằm xuống cho ta sống
Sống để lưu vong suốt cuộc đời!
Còn mãi trong ta một bóng cờ
Cờ bay trên mắt lệ ngẩn ngơ
Nền vàng, sọc đỏ: hồn sông núi
Linh thiêng còn đó chẳng phai mờ.
HUY VĂN
|