|

|
|
Còn nán lại chút nồng nàn nắng hạ,
Nên phòng em mở hé đón trăng rơi,
Nên lỏng cài lồng ngực, vạt áo lơi,
Chăn chiếu cũng như rẫy ruồng tủi hận,
Mỗi nếp nhăn là nỗi quặn,
(tựa lòng anh!),
Vườn rớt trong im lìm, nặng nhọc,
Nghe xôn xao, xa vắng phố cựa mình,
Hoa ngái ngủ trách gió còn giao động,
Lá rùng mình, khua dậy cả vườn đêm,
Trăng lầm lũi treo góc vườn quạnh quẽ,
Nhánh cây gầy, vươn dính chút trăng xanh,
Nhà hàng xóm nằm im ôm bóng ngủ,
Đèn ố hoen chong một góc sầu riêng,
Đêm lạnh về khuya thở làn sương mỏng,
Nhả nụ sầu, thánh thót giọt sương rơi,
Ta một nửa tắm trăng, thức một nửa,(1)
Nằm lười nghe con gió chạy rong chơi!
Phạm Huy Nhật
(1) Người viết nằm ngủ mơ màng trên ghế bố kê ngoài vườn, một nửa người nằm trong bóng của căn nhà, một nửa người phơi ra dưới ánh trăng.
|