|



|
|
Chiều tàn
nắng rớt qua tay,
Hạ ơi,
ta sợ…
heo may sắp về,
Sáng nay sương rải trắng ghê,
Chợt như,
có chút tái tê
trong lòng,
Phong phanh,
gió lướt qua đường,
Vài ba vệt nắng
nằm vương trên cành,
Lẻ loi,
cánh nhạn chao nhanh,
Bóng thu thấp thóang,
sau cành héo khô!,
Hoa sen tàn tạ trong hồ,
Trái chưa chín ửng,
lá khô đã nhiều!
Trời chiều cũng vẻ đăm chiêu,
Hàng cây hóng nắng
ra chiều trầm ngâm,
Nhánh khô chen với chồi mầm,
Đêm qua,
sương đã âm thầm
khóc hoa!
Hạ tuôn nắng,
chảy chan hòa,
Thu đem cất nắng,
thương hoa vô vàn…
Nhờ ai nhắn với lá ngàn,
Ngày kia,
ta sợ
lá vàng tả tơi…
Mây chiều dăm mảng ngẩn ngơ
Nước hồ xao xuyến
như chờ
thu sang
Nhờ ai
gom chút nắng vàng,
Để cho hạ
vẫn nồng nàn
trong thu,
Nhờ ai
đi hốt sương mù,
Để chiều thu
chẳng âm u,
mịt mờ…
Phạm Huy Nhật
|