|
Một Thoáng Buồn Thu cho Huế
Thu vắng vẻ một buổi chiều không nắng,
Nắng ngập buồn vì dấu kín trong mây,
Mây đầy trời mây nổi những cuồng phong
Và nước lũ dâng tràn qua xóm vắng,
Huế muôn đời thầm lặng nổi xót xa.
Thu buồn vương, lá vàng rơi tơi tả,
Dẫm nát Thu về thả lối bước chân xưa,
Huế bao giờ thu vẫn buồn da diết,
Gió ngập trời, cây lá khóc lao xao,
Để lối về sao ngập cả buâng khuâng.
Thu vương buồn, bởi Thu tương tư nắng,
Mây thả đầy trời tím lịm cả trời xưa…
Viết câu thơ không đủ nổi u hoài,
Một đoãn khúc chưa vơi niềm tâm sự ,
Xóa thu xưa cho nổi tím dâng hồn…
Mai Hương Trần
hai ngàn mười một |
|
Lời Tự Tình Cho Thu
Thu đã đến vô tình hay đã hẹn
Chiếc lá rơi bỡ ngỡ buổi ban đầu,
Hàng cây xanh bao lá thắm đổi màu,
Cây ngẩn ngơ lời van xin níu kéo.
Bởi đầu thu mong mưa về thật lớn,
Để tôi ước làm giọt mưa mềm mại,
Lăn thật dài trên lưng em thon thả,
Cả tóc mềm quấn quýt ngọt trên môi.
Nắng nhẹ nhàng hôn đôi vai nhỏ bé,
Hôn mắt buồn lên cả ngực buâng khuâng,
Hôn bàn chân dẫm nát lối hư vô,
Lòng bỡ ngỡ vì nắng vàng vương vấn.
Em vẫn thế, vẫn ngọt ngào trong nắng,
Vẫn êm đềm vẫn tha thiết trong tôi,
Vẫn ấm áp như nắng hè còn lại,
Để Thu về cho nỗi nhớ chênh vênh....
Mai Hương Trần
hai ngàn mười một
|