Anh thấy em, một buổi sáng mùa Xuân,
Có nắng hồng tô thắm má em xinh,
Gió hôn nhẹ, dáng em buồn tha thướt.
Mùa Xuân sao! Có đến chỉ một lần.
Anh thấy em buổi trưa ngày thứ bảy
Chuông nhà thờ đang vọng tiếng hồi âm,
Em vẫn thế bên trời xa thăm thẳm,
Lời kinh cầu theo gió cuốn bay xa.
Anh thấy em buổi chiều ngày chủ nhật
Bên khung của ánh nắng vàng mờ nhạt
Em vẫn buồn như thời gian vô nghĩa
Trời thật xa cho dù em còn đó.
Anh thấy em buổi sáng, chiều trong ký ức
Với hình hài và tiếng nói thân yêu.
Mai Hương Trần |