|
Môi cười nửa tiếng
buâng khuâng
Chiều đông nắng nhẹ bên thềm,
Giọt rơi trên áo giọt mềm tóc em.
Môi cười nửa tiếng buâng khuâng,
Chợt thương chợt nhớ ngày xuân quê nhà.
Thôi em, nhạt nắng chiều tàn,
Đem thêm chút nhớ vương mang ưu buồn.
Rồi xa, mây trắng bềnh bồng,
Cuốn trôi giọt nắng đánh hồng môi em.
Đêm đông, sao rớt bên rèm,
Anh ngồi đếm nốt nổi niềm nhớ thương.
Gió buồn rên khẻ đêm khuya,
Lặng thinh nghe tiếng côn trùng khóc than.
Mai Hương
|

|
Có phải là em
Lạ chưa, sao mây trời ủ dột,
Để cây buồn trơ trọi ngóng trông,
Chút nắng vàng cuối đông vội vã,
Vô tình chi khiến lòng bỡ ngỡ.
Vẫn đó, mưa đông về nặng hạt,
Đất quặn mình ướt sủng lạnh căm,
Oán hờn chi, chim khóc nỉ non,
Thôi là thế, dòng đời trôi nghiệt ngã.
Và đâu, giọt nắng vàng óng ả,
Hôn tóc mềm hôn cả đôi mi,
Hay chỉ phút tình cờ gặp gỡ,
Ngỡ ngàng chi, có phải là em?
Mai Hương
|
|