|
Thầm Hỏi …
Kỷ niệm đong đầy thật khó vơi
Vô tình dỡ sách thấy thư rơi
Đôi lời giới thiệu… tim dao động
Mấy chữ làm quen… dạ rối bời
Xứ lạ bao năm lòng vẫn lụy
Phương xa ngàn dặm bạn đà ngơi?
Thuyền rời bến vắng lòng tơ tưởng
Thầm hỏi người rằng: “Có đáng nơi?”
Day Dứt
Ai về chốn ấy suốt mùa đông
Day dứt tim yêu tím cõi lòng
Rời bến thuyền xa… còn quyến luyến
Thương làn môi ấm… vẫn chờ trông
Lá thơ dưới gối luôn gìn giữ
Cánh nhạn lưng trời có đợi mong?
Tuyết phủ từng cơn hồn buốt lạnh
Mãi mơ hy vọng nước xuôi dòng.
Như Thu
|




|
Tỉnh Giấc
Đêm khuya …
lạc cõi mê hồn
Chợt bừng tỉnh giấc
ngẫm buồn xót thân
Bụi trần
mãi bám bước chân
Luân hồi, sinh tử
trầm luân bao đời ?
Giờ đây
lặng lẽ không lời
An nhiên thiền tọa
quên thời xa xưa
Một thời
lắm nắng nhiều mưa
Một thời
phiền não
sớm trưa tối chiều
Đời người
vất vả trăm điều
Mưu sinh cuộc sống
chắt chiu tháng ngày
Đau buồn
trĩu nặng đôi vai
Giọt dài, giọt ngắn…
bi ai tuôn dòng
Từ nay
thầm nguyện với lòng
Bờ mi khép nhẹ …
chẳng mong
chẳng cầu.
Như Thu |