Đêm xuân về đất khách sầu xa vắng
Quốc vọng từng hồi dường tiếng mẹ ru
Võng kẽo kẹt …
vầng trán rộng suy tư
Ngọn đèn nhỏ mặt cha già hằn nét
Ơi …thương quá
vui giọng cười em gái
Cánh mai vàng óng ả dưới nắng xuân
Tiếng pháo đì đùng vang cửa khuê phòng
Mùi hoa bưởi
hương thơm ngào ngạt thở
Dốc đá rêu xanh một chiều gió trở
bước bên nhau bông hoa cỏ bám đầy
Vương vấn mãi quẩn tà áo em bay
Tóc mây xoã
vướng vai anh …bối rối
Tay đan tay ta chẳng cần về vội
Từng nhịp đập
con tim nhỏ dập dồn
Mặc mưa bão cũng chẳng sợ đuờng trơn
Dìu nhau bước thế giới còn hai đứa
Nhắc chi nữa
thêm đau lòng viễn xứ
Tuyết vẫn rơi bao phủ cả vòm trời
Lặng lẽ quá niềm u uẩn chơi vơi
Vòng tay nhỏ
tiếc một trời dĩ vãng
Thugiangvũ
|