Tay luồn tóc đếm tuổi tên
Sợi đen sợi trắng ai quên tuổi đời
Một thời mưa gió xa xôi
Đã xô bước ngã rã rời xác thân
Chữ thù nếu rảnh đem cân
Chữ ân chữ oán nghiêng phần nào hơn
Trại tù vạn tiếng oán hờn
Thân tù rệu rã oan hồn về đâu?!
Nhuộm sương tóc trắng một màu
Niềm thương nỗi nhớ kết giao đó mà
Mấy ngàn đêm thức xót xa
Buồn cho vận nước cảnh nhà phân ly
Đau tức nghẹn, nói được gì
Trận tiền buông súng có kỳ lắm không
Tuổi Xuân đi dưới cờ hồng
Nhục buồn đau xót nát lòng phận trai
Tóc đời đã sớm úa phai
Cảnh đời sao cứ đổi thay thế nầy!
thylanthảo
|