| |
Chân Dung Nỗi Nhớ
Đi mang theo nỗi nhớ
Nhưng không đủ hình hài
Nên giờ đây nỗi nhớ
Đã trở thành quái thai
Đôi khi muốn vẽ lại
Hình ảnh một quê nhà
Em thơ đùa trước ngõ
Với bóng dáng mẹ già
Có vườn cau bụi chuối
Có con sông bờ đê
Có nương dâu ruộng lúa
Có tiếng mõ trâu về…
Nhưng quê hương bây giờ
Trải bao mùa lửa loạn
Thiêu rụi những ước mơ
Thêm điêu tàn gậy guộc
Nỗi nhớ chừ lem luốc
Nên không rõ hình hài
Thôi cũng đành để vậy
Cho nét vẽ dần phai
Đi mang theo nỗi nhớ
Và nỗi buồn chia xa
Nghe như tim rạn vỡ
Theo từng khắc đợi chờ
Mong mai sau nỗi nhớ
Còn nguyên vẹn ngày xưa
Gom thành trang kỷ niệm
Dệt thêm những vần thơ!
|
|
Nguyện Về
Trên dốc đời mỏi mệt
Chừng như vẫn chưa qua
Thân ngựa già mãi miết
Kéo hoài một cỗ xe
Biết mai sau về đâu
Bao la trời biển rộng
Cảnh vô thường qua mau
Cuộc đời như huyển mộng
Nghe xanh xao kỷ niệm
Rơi lại chút nhớ mòn
Chợt rất nhanh tan biến
Lung linh màu hư không
Trên lối mòn nhân gian
Thơ tôi bay về đậu
Dừng nghỉ bước gian nan
Tìm tấm lòng đôn hậu
Để trao lòng tin yêu
Cho mai sau còn thắm
Ấm áp bến cô liêu
Trên lối về xa thẳm
Xin người hảy đón nhận
Một tiếng lòng thiết tha
Đang kéo lê thân phận
Buồn kiếp sống xa nhà! Trần Đan Hà |