Chiều cúi xuống mây trên trời hội tụ
Cũng nghiêng theo xuống đậu ở ngoài hiên
Từng ngọn cỏ kề vai thiêm thiếp ngủ
Chìm vào hư không một giấc mộng hiền
Trong vách lá bên hàng cây đầu ngõ
Có đôi chim tìm chỗ để nương đêm
Và trên tròi vài vì sao mờ tỏ
Vài giọt sương lóng lánh trên cỏ mềm
Rồi đêm cũng buông màn hiu hắt tối
Mưa ngoài đường trải nhẹ xuống hàng cây
Nghe đồng vọng đâu đây lời tiếc nuối
Ngày xanh qua theo mơ ước chưa đầy
Mơ những buổi chiều nồng thơm nắng hạ
Đem tuổi thơ thả lỏng theo cánh diều
Hồn say khướt gió trăng bên mái lá
Khói xanh bay bếp lửa mẹ vừa khêu
Xa đâu đó tiếng trâu về nhịp mõ
Rộn ràng lên một điệu nhạc thân quen
Hương cỏ nội lừng bay quanh xóm nhỏ
Ngất ngây hồn theo cảm giác không tên
Khi mùa về ngọt ngào hương lúa mới
Vẳng điệu hò câu hát tự ngàn xưa
Nhịp chày khuya gạo trắng ngần bông bưởi
Nuôi dân lành những tháng nắng ngày mưa
Ôi yêu dấu đã dâng đời khôn lớn
Nhưng phải đành nuốt lệ buổi chia xa
Bây giờ chẳng còn gì ngoài đau đớn
Ngoài bơ vơ của kiếp sống không nhà
Mỗi lần nhớ hồn Quê xao xuyến đọng
Và ngùi thương tuổi nhỏ đã xa bay
Giờ làm kiếp tha nhân tìm lẽ sống
Vì quê hương máu lệ vẫn đong đầy Trần Đan Hà
|